Đường vào nghề

14:13, 19/06/2020

Mới đó với tôi đã 35 năm trôi qua kỷ niệm với công trình trọng điểm Quốc gia, công trình “Thanh niên cộng sản” của tuổi trẻ cả nước xây dựng nhà máy Nhiệt điện Phả Lại, nhà máy nhiệt điện lớn nhất Đông Nam Á lúc bấy giờ. Đó là mùa xuân năm 1985, tôi có bài đầu tiên đăng báo Nhân Dân.


Tôi còn nhớ mãi chương trình thời sự 12h trưa ngày 16.8.1985 của Đài Tiếng nói Việt Nam vang lên trên loa công trường giọng đọc của phát thanh viên nổi tiếng Nguyễn Thơ: “Mời các bạn nghe bài Hiệu quả của cách khoán gọn” của Đoàn Minh Tấn, đăng báo Nhân Dân số ra hôm nay”. Tôi đang lúi húi ở bể nước khu tập công nhân viên chức sửng sốt đứng lặng nghe. Lần đầu tiên tôi có bài đăng báo lớn lại đọc ở một chương trình phát thanh lớn. Tôi bấy giờ là cán bộ chuyên trách làm công tác thi đua - tuyên truyền của Xí nghiệp Liên hợp lắp máy 69 (Bộ Xây dựng).


Thời kỳ đó Nhà máy Thủy điện Hòa Bình do Liên Xô giúp đỡ mới đang xây dựng giai đoạn đầu, chưa phát điện, đất nước rất thiếu năng lượng, nhiều vùng quê chưa có điện, nhiều nơi ở thành thị phải cắt điện luân phiên. “Tất cả cho dòng điện sớm hòa lưới quốc gia” là khẩu hiệu hành động của các kỹ sư và những người thợ trên công trường. Mục tiêu của Chính phủ là đẩy nhanh tiến độ xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Phả Lại không chỉ đáp ứng nhu cầu tưới tiêu trong nông nghiệp mà còn “lấy” điện để thi công Thủy điện Sông Đà. Tôi còn nhớ rất rõ, đêm 30 Tết năm 1985, anh Vũ Mão, Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn về động viên, tặng quà cho anh em đang sáng rực lửa hàn trên giàn giáo tầng cao, sáng hôm sau mồng Một Tết, Phó Thủ tướng Đỗ Mười (sau là Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng rồi Tổng Bí thư) cùng Bộ trưởng Xây dựng đến công trình khích lệ anh chị em công nhân đang làm việc.


Thực ra, trước khi có bài báo đầu tiên đăng trên báo Nhân Dân, tôi đã có nhiều tin, bài đăng ở Báo Hải Hưng và phát trên Đài Phát thanh Hải Hưng, một số tin đăng trên Báo Lao động, Đài Tiếng nói Việt Nam từ khi khởi công nhà máy hồi năm 1982 rồi. Không hiểu sao tôi lại hăng hái đến thế khi mà nhuận bút thời đó chẳng đáng là bao. Có lẽ vì tôi thường xuyên đọc báo, nghe đài, xem ti vi nên tôi hình dung sơ bộ thế nào là tin, thế nào là tin vắn, tin ngắn, tin sâu; thế nào là bài, bài phản ánh với bài phóng sự, bài điều tra khác nhau ở chỗ nào, dùng “tít” ra sao, chủ đề chính của bài cần tập trung và sử dụng chi tiết nào, số liệu thì dùng những số liệu gì... Sự kiện, vấn đề thế nào có tính thời sự, mục đích thông tin để làm gì... Sau này khi rời ngành lắp máy đi học đại học báo chí và trở về công tác tại Đài Phát thanh – Truyền hình Hải Hưng, tôi chiêm nghiệm thời kỳ cộng tác viên mình tự học nghiệp vụ có nhiều điều rất bổ ích.


Sau bài đầu tiên đăng báo Nhân Dân, tôi còn có một số tin đăng trang nhất và loạt bài dài đăng trang kinh tế của Báo Nhân Dân như: Gắn chặt việc lập kế hoạch với sắp xếp lực lượng thi công; Vài suy nghĩ về công việc và vai trò giám đốc công trường; Mỗi năm một tổ máy… Tôi có sự am hiểu sâu về chuyên ngành xây dựng hơn nhiều nhà báo chuyên viết về lĩnh vực này. 


Ngoài phản ánh về công trường Nhiệt điện Phả Lại, tôi còn nhiều bài viết về huyện Chí Linh, nơi miền đất địa linh nhân kiệt được mệnh danh là “Bát cổ” đăng trên báo Nhân Dân… 


Điều tôi tâm đắc là ngoài tin theo sự kiện, tôi chủ yếu viết về công tác quản lý, mỗi bài viết đều có tính phát hiện khi cả nước thời kỳ đó đang chuyển đổi cơ chế từ kinh tế kế hoạch quan liêu bao cấp sang kinh tế thị trường. Tổng hợp những bài báo khi tôi là cộng tác viên thời kỳ này đăng trên đài, báo trung ương, đài, báo tỉnh... đến hàng trăm tin bài mà đến nay tôi còn giữ làm kỷ niệm.


Bây giờ nghĩ lại, cơ duyên nào đã đưa tôi vào nghề báo mà trước đó tôi là cán bộ của một công ty nhà nước danh tiếng, nếu tôi cứ ở cơ quan cũ có lẽ cũng thuận lợi? Chuyển sang làm báo chuyên nghiệp chắc chắn không phải vì kinh tế, tôi đến với nghề báo vì lòng yêu nghề - Chỉ một điều duy nhất là vậy.


Đã gần 30 năm làm báo chuyên nghiệp, ban đầu là viết báo in rồi đến báo nói, báo hình khi về Đài Phát thanh – Truyền hình Hải Hưng, tôi đã làm nhiều tin, bài, phóng sự các lĩnh vực của đời sống xã hội, phóng sự mang chất văn học có, phóng sự điều tra có, khen chê đều có, đã được mấy giải của Liên hoan Truyền hình Toàn quốc. Khi tái lập tỉnh năm 1997 về Đài Phát thanh – Truyền hình Hưng Yên làm công tác quản lý, chỉ đạo nội dung và duyệt tin bài, chương trình là chủ yếu, tôi vẫn tranh thủ cùng đồng nghiệp làm một số phim tài liệu, đáng kể là các phim về: Trường Sa, Côn Đảo, Bạch Long Vĩ. Đặc biệt, tôi làm kịch bản, đạo diễn và viết lời bình cho ba tập “Ký sự Trường Sa” gần 100 phút phát sóng trên Truyền hình Hưng Yên và một số kênh của VTC cũng như trên YouTube. Riêng phim tài liệu “Vững tin ở Trường Sa” thời lượng 28 phút thì được phát lại nhiều lần trên các kênh: VTV1, VTV2, VTV4, VTV6, VOV, VTC1, VTC5 và hàng chục đài phát thanh truyền hình các tỉnh, thành phố khác, trên nhiều báo điện tử, phát thanh... Tôi nghiệm ra một điều sâu sắc rằng: Làm báo học nghiệp vụ ở trường lớp là cần thiết, nhưng có ba điều quan trọng để vững vàng làm nghề báo mà nhiều nhà báo có tên tuổi như Hoàng Tùng, Hà Đăng, Hữu Thọ, Trần Lâm, Phan Quang… đã khẳng định và tôi cũng rút ra là: Yêu nghề, vốn sống và năng khiếu. Vốn sống ở đây là tự học để có kiến thức rộng về chính trị, văn hóa, kinh tế... để  có chuyên môn nghiệp vụ sâu, đồng thời tích lũy kiến thức các mặt trong đời sống xã hội mà mình tiếp xúc khi đi tác nghiệp, là thu nhận, học hỏi ở nhân dân, là từng trải. Năng khiếu ở đây không chỉ là khả năng văn phong, độ cảm xúc mà còn là tính phát hiện vấn đề và kỹ năng, thủ pháp cho từng loại hình, thể loại, từng đề tài, chủ đề và nội dung cụ thể của từng tác phẩm báo chí. Thế nhưng như người xưa nói “văn ôn, võ luyện” nếu không thường xuyện cập nhật thông tin thời cuộc, không tự học nghề, làm nghề thì cũng trở lên lạc hậu khi mà  mọi thứ của cuộc sống đổi mới hàng ngày. 


Giờ đây, công nghệ làm báo khác xưa rất nhiều, dân trí và nhu cầu thông tin của công chúng cũng khác trước. Trong thời đại 4.0, nhưng sự sáng tạo thì luôn là cốt lõi và vốn sống như hơi thở để có “nguyên liệu” làm ra tác phẩm báo chí cũng như lòng yêu nghề để có tâm huyết, sự say mê thúc đẩy sáng tạo thì bất cứ bao giờ, ở đâu cũng là nền tảng của nghề báo, dù mỗi nhà báo có muôn nẻo con đường vào nghề rất khác nhau.


                                                                     Đoàn Minh Tấn    


 



Nội dung:




Giá vàng 9999 tr.đ/lượng

Doji TienPhongBank

Tỷ giá ĐVT:đồng

Loại Mua Bán
BIDV
OCB Kỳ hạn (tháng)