Có một vùng ký ức ướp hương hoa bưởi

Khi đất trời vào xuân có biết bao loài hoa đua nhau khoe sắc thắm, nhưng trong ký ức, tôi vẫn nhớ mãi một màu trắng tinh khôi của những chùm hoa bưởi, loài hoa giản dị, dân dã gắn liền với biết bao kỷ niệm đáng nhớ của tuổi thơ tôi.
 
Tôi sinh ra và lớn lên ở mảnh đất nằm ven sông Hồng quanh năm được đón nhận làn gió mát lành và những hạt phù sa màu mỡ. Ngày ấy, hầu như gia đình nào trong làng tôi cũng trồng nhiều cây ăn quả, trong đó không thể thiếu cây bưởi, nhà nào trồng ít thì vài gốc, nhiều thì vài chục gốc bưởi. Nhà tôi cũng có 4, 5 cây bưởi các loại do chính tay ông nội tôi trồng. Khi tôi chào đời, những cây bưởi này đã lớn, tán cây xum xuê tỏa bóng mát cả khu vườn.
 
Mỗi độ xuân về, những cây bưởi già nua dường như trẻ lại khi những hạt mưa xuân lất phất mời gọi những chồi non bật dậy phủ kín khắp các đầu cành. Những bông hoa bưởi e ấp, chúm chím khép nép bên trong lớp đài hoa hãy còn xanh non. Vài ngày sau, những bông hoa bưởi nở trắng tán cây, rụng trắng mặt đất, lối đi, vương đầy vai áo người qua ngõ. Hương bưởi phảng phất, thoang thoảng, dịu dàng nhưng cũng thật nồng nàn, quyến rũ trong làn gió xuân ấm áp.
 
Mùa xuân, tôi hay cùng chị gái dạo chơi khắp mảnh vườn trồng những cây bưởi. Vào những sáng sớm mùa xuân như thế, khu vườn như được ướp trong hương thơm dịu dàng khiến tôi thấy mình như đi lạc trong khu vườn cổ tích. Với tôi, những buổi sáng đi nhặt hoa bưởi rụng là thú vui không tả xiết. Tiếc những bông hoa cánh trắng nhị vàng ngan ngát, chị em tôi hay làm cho mình những lọ “nước hoa” ướp đầy cánh hoa bưởi hoặc kết hoa bưởi thành chiếc vương miện xinh xắn thơm ngát... 
 
Vào mùa hoa, hương bưởi luôn được bà tôi giữ lại trong mái tóc chị em tôi bằng nồi nước gội đầu chứa đầy những cánh hoa bưởi. Đấy là mùi hương thân thương, ngọt ngào nhất trong ký ức tuổi thơ tôi nhưng đã bị thất lạc nhiều năm kể từ ngày tôi ra thành phố. Khi ngày tết Hàn thực mùng 3.3 âm lịch tới, món bánh trôi, bánh chay bà làm không bao giờ thiếu mùi hương hoa bưởi. Đấy là một trong những món ăn hấp dẫn bậc nhất của những năm tháng tuổi thơ mà với tôi cho đến tận bây giờ vẫn không có một món ăn nào sánh bằng.
 
Cứ thế, những cánh hoa trắng ngần, xinh xắn với mùi hương dịu dàng lan tỏa cả khu vườn đi vào trong ký ức êm đềm của tuổi thơ tôi khiến tôi nhớ mãi. Lớn hơn một chút, khi bước vào cấp 3, mỗi lần đọc bài thơ “Hương thầm” của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn, tôi càng thấy nhớ, thấy yêu mùa hoa bưởi quê mình tha thiết. Hoa bưởi đơn giản, mộc mạc, bình dị trở thành vật trao gửi tâm tình, gắn kết mối tình trong sáng của những chàng trai, cô gái miền thôn dã, để rồi những kỷ niệm về loài hoa trắng tinh khôi ấy khắc sâu vào nỗi nhớ, niềm thương của mỗi người.
 
Rời xa xóm làng tôi đến với chốn thành thị phồn hoa. Cuộc sống hối hả, có đôi lúc tôi tưởng mình đã lãng quên một góc trời tuổi thơ ướp hoa bưởi thơm ngát. Rồi một ngày bước xuống ngõ phố thân quen, chiếc xe đạp, đôi quang gánh dạo chở đầy hoa bưởi như chở về trong tôi cả một trời thương nhớ.
 
Xuân đến, một mùa hoa bưởi nữa lại về, ký ức tuổi thơ tôi chợt ùa về khi tình cờ đi ngang qua ngõ nhà ai đó, bắt gặp trong không gian mênh mang ấy một mùi hương dịu dàng năm nào. Tôi nhận ra, những cánh hoa bưởi ngày ấy đã kết thành nỗi nhớ để tôi luôn nhớ về quê hương, về những kỷ niệm hồn nhiên, trong sáng của lứa tuổi thần tiên.
 
Hà An 
 
 
;