Lớp học đặc biệt của cô giáo khuyết tật

Nhiều năm nay, có lớp học đặc biệt ở ngôi nhà nhỏ tại thôn Đỗ Xá, thị trấn Yên Mỹ (Yên Mỹ): Giờ học không cố định; miễn phí hoàn toàn; có trẻ học lớp 4, lớp 5, có trẻ mới học lớp 1; cô giáo của lớp học nhỏ ấy bị liệt hai chân, được học trò ríu rít gọi là cô, bác và… mẹ. 
 
Cách đây hơn 10 năm, sau cơn bạo bệnh, đôi chân của cô học trò lớp 12 Phạm Thị Lý bị teo lại, vĩnh viễn không thể đi lại được, việc di chuyển hoàn toàn phụ thuộc chiếc xe lăn và sự giúp đỡ của người thân. Bố mất sớm. Từ khi cắp sách đến trường, Lý luôn là học sinh giỏi nhưng cô đành nghỉ học để mẹ đỡ cực nhọc thêm vì mình. Ước mơ trở thành cô giáo của Lý cũng vụt tắt…
 
Nhớ lại những ngày đầu đối diện với căn bệnh quái ác, Lý rơm rớm nước mắt: “Em tuyệt vọng lắm, trước mắt dường như chỉ là màn đen tăm tối, không thấy lối thoát nào cho tương lai. Nhưng thương mẹ vất vả ngày đêm chăm sóc, rồi đi khắp nơi tìm thuốc thang chữa trị cho em, cố gắng thắp lên những tia hy vọng, dù là nhỏ nhất cho em, em tự động viên mình phải cố gắng sống, không phụ lòng mẹ…” 
 
Lý làm bạn với sách nhiều hơn, cô dần khuây khỏa khi đọc những cuốn sách yêu thích. Thấy em ham học, chị họ của Lý đã gửi con gái của mình khi ấy đang học lớp 1, nhờ Lý dạy kèm. Dưới sự hướng dẫn của Lý, cô bé tiến bộ rõ rệt, kết thúc năm học là một trong những học sinh học giỏi nhất lớp…
 
Hành trình thực hiện ước mơ trở thành cô giáo dạy học miễn phí cho học sinh nghèo hiếu học của Lý bắt đầu. Lớp học đầu tiên mà Lý dạy, các em học sinh đều tiến bộ hơn, được các thầy cô giáo ở trường đánh giá cao. Chị Nguyễn Thị Lan, có 2 con đều nhờ Lý kèm dạy, kể: “Cô Lý là tấm gương cho mọi người về nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Cô rất tốt bụng, nhờ sự dạy dỗ của cô mà cái con chúng tôi thêm tiến bộ.”
 
Một mình Lý xoay sở với học sinh hết dạy chữ, rồi dạy toán và dạy các kỹ năng sống, bài học làm người qua những câu chuyện sinh động, với mong muốn các em nhỏ sẽ học tập thật tốt, theo đuổi được mơ ước của mình.
 
Lớp học đặc biệt của cô giáo trẻ khuyết tật ngày càng “nổi tiếng”, nhiều người trong vùng có con nhỏ tìm đến gửi gắm con nhờ Lý kèm cặp. Ai nhờ, Lý cũng giúp, vì cô bảo: “Mình không may bị bệnh tật mà vẫn giúp được người khác thì phải cố gắng hết sức”. Thế là, nhiều năm qua, căn phòng rộng chưa đầy 20m2 của gia đình Lý đã trở thành lớp học của hơn một trăm em học sinh, đủ lứa tuổi từ lớp 1 đến lớp 5, nhiều em có hoàn cảnh rất khó khăn. 
 
Lý kể rằng, cô không được đào tạo nghiệp vụ sư phạm nên mới đầu rất khó khăn, bỡ ngỡ, nhưng cô luôn cố gắng học hỏi qua sách vở những phương pháp dạy học dễ hiểu và phù hợp nhất với các cháu. 
 
Số phận nghiệt ngã không làm cô gái trẻ buông xuôi, mà kiên trì viết tiếp ước mơ của mình bằng ý chí, nghị lực, lòng nhân hậu và miệt mài chắp cánh ước mơ cho con trẻ. Chính vì vậy, điều quan trọng nhất các em thu nhận được ở lớp học của Lý không chỉ là kiến thức mà còn là nghị lực, sự kiên trì, niềm tin và tình yêu cuộc sống trước khó khăn, thách thức. Có lẽ nhờ vậy, các cháu được Lý kèm dạy hầu hết đều có thành tích và ý thức học tập tiến bộ rõ nét. Nhiều cháu vươn lên trở thành học sinh giỏi cấp trường, cấp huyện như: Đỗ Thiện Lương, Phạm Khánh Ly…
 
Tôi chợt nhớ câu danh ngôn “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm” khi nghe Lý bảo rằng: “Em phải cảm ơn các cháu, bởi chính nhờ khi dạy các cháu, thấy các cháu tiến bộ, em thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa”. Với Lý, hạnh phúc là bằng lòng với những gì mình có, là giúp ích được cho người khác.  
 
Minh Huệ
 
;